Du lịch Ngọc Chiến

Tắm tiên - Nét văn hóa đặc sắc Ngọc Chiến

Từ nam, phụ, lão ấu đã đến bên suối nước nóng tắm là "nuy" toàn bộ. Được ngâm mình trong làn nước nóng đất Ngọc Chiến, huyện Mường La, tỉnh Sơn La là một lần được thưởng thức cái vui, cái thú ở đời.

Cách Hà Nội khoảng 300km, cách thành Phố sơn La khoảng 80km về phía đông bắc, ở độ cao trung bình trên 1.800m so với mực nước biển- xã  Ngọc Chiến, nơi lưu giữ nét văn hóa vùng cao đặt sắc: “ vũ điệu tắm tiên “

 

Tôi đã bước qua một cung đường mùa xuân, cung đường của tình yêu và của niềm hy vọng “Cung đường Ngọc Chiến yêu thương! ”

Đoàn chúng tôi xuất phát từ Hà Nội, vượt qua trên những con đường quanh co khúc khử, núi tiếp núi , mây tiếp mây như những là sóng uốn lượn, lội qua đèo qua suối, cuối cùng cũng đến được bản Ngọc Chiến thân thương, chúng tôi được chải nghiệm cuộc sống của người dân nơi đây, ngủ trong một ngôi nhà nứa, tắm suối khoáng nóng và giao lưu văn nghệ với người dân bản địa

Giữa ngã ba đầu bản là 2 bể tắm cộng đồng một bên là dành cho đàn ông và một bên là dành cho đàn bà ngăn cách nhau bằng 1 bức tường, theo phong tục tập quán lâu đời tôi cứ ngỡ đó chỉ là những nơi xa xôi hay trên tiểu thuyết, cảm giác xững người khi xe dừng lại trước bản, người dân nơi đây tắm mà trên người không một mảnh vải che thân (tắm nude) thật đẹp, một vẻ đẹp bình dị mang bản sắc của người vùng cao.

 

Buổi tối chúng tôi được giao lưu, được hòa mình vào với những điệu hát của núi rừng, nhảy sạp, múa hoa , múa xòe, hát đuổi chim là những bài hát gắn liền với những công việc đồng áng của người bản địa, núi rừng nơi đây, gần mà xa, xa mà gần quá, khi nâng ly rượu thì tình bạn từ miền xuôi miền ngược thêm thắm thiết hòa đồng.

Bình minh trên bản làng cũng là nét đẹp nao lòng du khách. Tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, không khí nơi đây thật tuyệt vời, gió lạnh, luồng không khí thanh xạch, kèm vào đó tiếng chó nhà chủ sủa, tiếng côn trùng kêu dân gian… tất cả khác xa với cuộc sống đô thị ồn ào.

Tôi đã đến và khám phá mảnh đất nghèo nhưng tình người nồng ấm, những đứa trẻ chân trần theo mẹ lên nương, những em bé chân trần theo nhau xuống lớp, một ngôi trường  dựng lên thật đơn sơ, bàn ghế không có gì, chỉ ngân nga tiếc đọc IT, như con chứ từ miền xuôi xuống đây.

 

Tôi sẽ trở lại nơi này,  bản làng Ngọc Chiến như một điều kỳ diệu mà tôi còn muốn hiểu thêm nữa.

Tác giả: Thân Thị Thanh

 

Chia sẻ:

Viết Bình luận